Blog

Đi qua những tháng ngày

Tôi vẫn thường nghĩ về anh, cách sống của anh, đó là một nguồn cảm hứng lớn để tôi tiếp tục còn biết say mê.

Đã lâu rồi, mấy lần anh nói với tôi, bằng cái cách chậm rãi quen thuộc như là đặt câu hỏi, vì sao một vật đứng yên, tĩnh lặng nhất, có thể toát ra được vẻ sống động lạ thường.

Tôi nghĩ ngợi, có khi lãng đi, có khi nói đùa, để tôi hỏi mặt trời xem sao. Anh cười, nụ cười nhiều ẩn ý và sâu xa quá, tôi không hiểu hết được.

Thời gian trôi đi, một ngày trong những ngày đùa thật ấy, vì quá choáng ngợp với thứ ánh sáng ở trên cao, tôi rơi vào trạng thái dường như ngây đơ vô tận. Hoa mắt, tuy đã nhắm sâu, nhưng hình ảnh tròn xoe cô độc vẫn hiện rõ. Tôi quay lưng lại, cùng lúc thứ ánh sáng kỷ hà ấy cũng mờ dần, tôi mở hờ mắt nhìn ra xung quanh, trước mặt tôi, một mảng bóng đổ đi cùng với những thứ ánh sáng quyến rũ nhất ở trên sàn và tường đang vẫy gọi, rất đẹp!

Cũng có thể, biết đâu chừng, gặp lại anh, tôi sẽ nói với anh rằng, đó là thứ ánh sáng ý nghĩa nhất mà tôi biết được. Và cái đẹp, với tôi, không phải ở phía xa, chính biểu hiện của nó mà ai cũng có thể chạm được đến thì mới sống động lạ thường.

Có người nói, là kiến trúc, là ánh sáng, là bóng đổ.

 

Serralves Museum of Contemporary Art - Alvaro Siza 1997

Porto, Portugal 2011

 

 


...........
.....................